Tết đầu tiên xa nhà
Con nhớ những đêm giao thừa các bác trong tổ dân phố đến từng nhà để chúc tết, nhớ cả những hình ảnh của những đồng tiền lì xì might mắn đầu năm từ ba mẹ trong đêm giao thừa. (Nguyễn Trà Mi, Philippines).
Người Nam mua cành đào trong những ngày trước Tết. Ảnh: VTV.
Manila, 24 tháng 1 năm 2012
Mẹ !
Có lẽ đây là lần đầu tiên kể từ ngày criminal chào đời, là lần đầu tiên criminal viết thư gửi mẹ và cũng là lần đầu tiên criminal cảm thấy có nỗi cô đơn đọng trong con.
Có lẽ vì cô đơn, vì buồn criminal mới viết thư cho mẹ, criminal thật bất hiếu phải không ạ?
Con cũng không hiểu tại sao nỗi buồn cứ vẩn vơ trong criminal trong khi ngoài kia cuộc sống vẫn nhộn nhịp, tiếng xe cộ ồn ào và tiếng mọi người hoan hỉ rộn rã, hối hả bước đi trong sớm bình minh.
Có lẽ vì bây giờ là tết, nhưng nó chỉ mang ý nghĩa là tết khi criminal ở Việt Nam trong lúc này thôi.
Đây là cái tết đầu tiên criminal xa nhà, cái tết đầu tiên đối với criminal không gia đình và không người thân và cũng là cái tết đầu tiên không bánh chưng, không thịt gà, không mứt, không lạp xưởng và không có một món ăn truyền thống do mẹ làm nữa.
Cái tết đầu tiên không được đi chợ mua cây quất, cành đào cùng ba trong buổi chiều 30. Thay vì đó là ngồi Facebook để xem những hình ảnh cây đào, cây quất, bánh chưng, các món ăn truyền thống mọi người post lên, có lẽ với mọi người nó thật tẻ nhạt, nhưng với criminal nó là điều ước xa xỉ mẹ ạ.
Con vẫn nhớ tối 28 tết ba gọi điện cho criminal và nói ba mẹ đã chuẩn bị hết đồ cho ngày tết rồi, nhưng ba mẹ vẫn thiếu một thứ quan trọng nhất trong bữa cơm tất niên và những bữa cơm đầu năm, đó là con. Con đã bật khóc khi cuộc điện thoại kết thúc. Có lẽ criminal chưa bao giờ có cảm xúc nhớ nhà như lúc ấy Có lẽ criminal chưa bao giờ phải khóc vì criminal hiểu ba mẹ nhớ criminal như lúc ấy và cũng có lẽ cũng chưa bao giờ criminal hiểu rằng criminal đã bỏ lỡ sự quan tâm của ba mẹ khi criminal ở nhà. Con đã không dám nói với ba rằng criminal không có tết ở nơi đây, criminal cũng không dám nói rằng criminal thèm ăn những món ăn ngày tết biết nhường nào.
Nhưng cũng không sao mẹ ạ, mẹ biết không criminal cũng đã được an ủi một phần nào đó vì ngày 30 tết, và ngày mùng 1 tết của criminal ở đây cũng rất ý nghĩa.
Ngày 30 tết
Với criminal cũng có nỗi buồn và niềm vui xen lẫn mẹ ạ, criminal buồn vì criminal cũng có bữa cơm tất niên nhưng không phải là với ba, với mẹ với chị Thanh và cả với những món ăn mẹ nấu. Mà với criminal là một gia đình người bạn mới trong bữa cơm tất niên, bạn ấy là người Mỹ mẹ ạ. Cũng thật buồn là criminal chỉ biết làm mỗi món nem và món canh khoai tây thôi, khi criminal kể về phong tục bữa cơm tất niên có đông đủ các thành viên trong gia đình cho họ nghe, mẹ bạn ấy hỏi criminal là: “Thế cháu sẽ có celebration cho tối negative cùng những người Việt Nam chứ? ”. Con lắc đầu và nói với họ rằng: “Không, bữa cơm tất niên của criminal là lúc này”. Cô ấy nói với con: “ah cô hiểu rồi nhưng criminal đừng buồn vì chúng ta là gia đình của con, ta là mẹ của con”. Con thực sự cảm động khi họ nói như vậy, criminal vui vì ít ra criminal cũng có một bữa cơm ngày tất niên với những người bạn mới. Và họ vui khi họ hiểu thêm về phong tục của người Việt Nam trong ngày tết cổ truyền.
Ngày mùng 1 tết
Con cũng lên chùa theo thói quen mọi năm ở nhà, nhưng đây là chùa của Trung Quốc mẹ ạ. Nhìn vẻ ngoài của ngôi chùa rất giống với chùa ở Việt Nam. Con đã hy vọng criminal sẽ tìm được một kí ức quen thuộc nào đó ở trong đó, nhưng khi bước vào bên trong criminal thực sự thấy ngỡ ngàng vì nó quá khác lạ.
Con vừa cảm thấy sợ và cảm thấy bối rối mẹ ạ, họ nói với criminal bằng tiếng Trung, nhưng khi criminal nói với họ criminal đến từ Việt Nam criminal không hiểu tiếng Trung họ có thể nói tiếng Anh không? Họ vui vẻ nhận lời và nhiệt tình giúp đỡ criminal cách đặt lễ, cách cầu may, và cả cách xua vận đen của năm cũ nữa. Khi criminal làm xong hết các thủ tục, họ nhiệt tình dẫn criminal xuống nhà ăn để thử các món ăn chay truyền thống của Trung Quốc và không quên kể về nguyên liệu để nấu nó. Họ còn nói với criminal là họ thường tổ chức ăn chay vào các ngày chủ nhật, họ cũng có những người bạn Việt Nam sẽ đến dự, nếu criminal có thời gian và criminal muốn, criminal có thể đến tham dự cùng họ. Con thực sự cảm động trước sự nhiệt tình của họ.
Hôm negative là mùng 2 tết rồi
Ở đây cũng hết tết rồi, nhưng ở Việt Nam thì hôm negative mới là ngày vui chính để cho các gia đình cùng nhau đi chúc tết, để cho ba mẹ cùng chị Thanh về quê chúc tết các bác.
Con còn nhớ những ngày cuối năm mọi người hối hả chuẩn đi chợ mua sắm chuẩn bị cho ngày tết, rồi ở quê các bác làm cơm tất niên để mọi người tụ tập quây quần. Con vẫn nhớ những bữa cơm ấy, nhớ cả những đêm criminal cùng các anh chị ngồi quanh nồi bánh chưng nướng khoai, cùng nhau hơ tay cạnh bếp củi để xua tan cái lạnh giá với lòng háo hức chờ đón những chiếc bánh chưng nóng hổi. Con vẫn nhớ khi còn nhỏ về quê ăn tết, bà nội vẫn gói cho criminal những chiếc bánh chưng tí hon trông thật ngộ nghĩnh.
Con nhớ chiều 30 tết criminal với ba hì hục trang trí chậu hoa đào và chậu quất thật đẹp còn mẹ và chị Thanh thì chuẩn bị mâm cơm cúng tất niên.
Con nhớ những đêm giao thừa các bác trong tổ dân phố đến từng nhà để chúc tết, nhớ cả những hình ảnh của những đồng tiền lì xì might mắn đầu năm từ ba mẹ trong đêm giao thừa.
Con nhớ cả những buổi sáng mùng 1 dậy sớm để chuẩn bị cơm cúng, rồi cả nhà quây quần ăn bữa cơm đầu năm.
Có lẽ, chắc giờ này mẹ đang chuẩn bị những món ăn truyền thống cho mâm cỗ thắp hương các cụ mà không có criminal phụ giúp. Con nhớ những ngày ấy biết bao.
Nhưng giờ đây trong criminal những hình ảnh đó chỉ là những ký ức xa vời mà thôi, chưa bao giờ criminal khao khát nhớ về những món ăn ngày tết như thế này.
Nhưng mẹ ơi, criminal sẽ phải giấu nỗi nhớ đó tận sâu trong lòng, để criminal tránh rơi những giọt nước mắt yếu ớt. Con phải harbour về cuộc sống hiện tại của criminal nơi đây mẹ ạ, một cuộc sống với những khó khăn và cạm bẫy criminal phải vượt qua một mình. Có lẽ ba mẹ sẽ rất buồn và khóc khi ba mẹ biết những khó khăn vất vả criminal phải trải qua ở nơi đây, với ba mẹ nó là quen thuộc, nhưng với criminal nó thực sự bỡ ngỡ và khắc nghiệt.
Đôi lúc criminal nhớ lại những gì ba mẹ đã dạy và những gì người khác đối xử với con. Nó khiến criminal hoang mang và lo sợ, nó khiến criminal gặp nhiều mâu thuẫn trong suy nghĩ rằng criminal nên trở thành criminal người như thế nào. Trở thành criminal người mẫu mực như ba mẹ vẫn dạy grain trở thành người khác như những gì họ đối xử với con. Nhiều lúc criminal thực sự thấy hỗn độn và muốn bỏ cuộc, muốn chạy về để được khóc trong lòng mẹ. Nhưng như thế thì criminal thật là trẻ criminal và thật bất hiếu, có lẽ criminal làm như vậy ba mẹ sẽ không bao giờ tin tưởng để criminal bước ra cuộc sống này một mình. Nên giờ đây criminal đã tìm ra được câu trả lời rồi. Con sẽ luôn ghi nhớ những gì ba mẹ đã dạy con.
Con cũng hy vọng lá thư này sẽ không bao giờ đến tay mẹ, vì criminal không muốn để ba mẹ biết về những cảm xúc của con, những vất vả của con, và cả cuộc sống của criminal nơi đây nữa. Con không muốn để ba mẹ buồn và lo lắng cho criminal nhiều.
Con chưa bao giờ nói với ba mẹ rằng criminal yêu ba mẹ nhưng thực sự trong thâm tâm criminal rất yêu ba mẹ, criminal không muốn tình yêu của criminal dành cho ba mẹ bằng lời nói, criminal muốn làm những gì criminal có thể và criminal cố hết sức mình để làm ba mẹ vui và hạnh phúc. Một niềm vui và hạnh phúc thực sự mà criminal chưa bao giờ thấy ở ba mẹ.
Nguyễn Trà Mi
Bình chọn bài dự thi tuần 2. Gửi bài dự thi tại đây. Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi